4,4mm và cuộc hành trình của con

Có một chuyện tôi chưa bao giờ kể…

Về cuộc hành trình bí mật của tôi và Mins đã trải qua khi em hình thành trong bụng mẹ.

Tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ kể lại chuỗi ngày khó khăn đó cho bất kỳ ai. Nhưng suy cho cùng, có những câu chuyện mà nhiều bà mẹ khác cần biết, để có thêm dũng khí và niềm tin trong cuộc sống… trong sự tìm kiếm hạnh phúc từ những bé con!

*

Mỗi đứa trẻ là một điều kỳ diệu! Điều đó chắc hẳn ai cũng biết.

Mỗi đứa trẻ đến với ta vì một nguyên do nào đó, có những đứa trẻ đến rồi ở lại, nhưng có những đứa trẻ chọn ra đi, cũng có những đứa không bao giờ tìm đến với một phụ nữ nào đó… Chúng là những bí ẩn bé nhỏ của cuộc đời và mỗi quyết định của chúng thay đổi toàn bộ cuộc đời một người phụ nữ.

*

Mins chọn đến với tôi vào tháng 2/2010, ngay trước tết Nguyên Đán. Tôi đã chào đón em với lòng hân hoan không thể dấu. Tôi hét to lên cho cả thế giới biết tôi sẽ làm mẹ. Cho dù có đôi chút hoảng sợ vì khi đó mẹ tôi đang trong quá trình hóa trị và xạ trị, ngày mai còn chưa biết ra sao. Nhưng vì em đã đến, nên tôi tin em đã chọn đúng thời điểm em cần đến với cuộc đời tôi, trao cho tôi hi vọng, trao cho mẹ tôi hi vọng… và trao cho tất cả chúng tôi một sự gắn kết kỳ lạ.

12 tuần đầu tiên trôi qua. Ai đã từng mang thai cũng biết, 12 tuần đầu tiên là cả quãng thời gian dài vô cùng bí ẩn. Đó là những tuần đầu tiên bạn vén màn bước vào thế giới của những điều bạn chưa từng biết. Bạn hoàn toàn không thể đoán trước điều gì sẽ xảy ra, không hình dung được em bé nhỏ kia đang lớn lên ntn… là trai hay gái, bạn có thể ốm nghén hoặc vô cùng mệt mỏi với mọi sự đổi thay trong cơ thể. Nhưng ai cũng muốn đợi đến mốc 12 tuần vì 2 lý do: Bạn có thể biết giới tính của con bạn, và bạn sẽ biết con bạn có bình thường hay không thông qua “tầm soát trước sinh” lần 1 – đo độ mờ da gáy.

*

Hôm ấy cũng là một hôm bình thường như bao hôm khác. Sau giờ làm Body đến đón tôi với chiếc cub cà tàng cũ rích mang về từ SG, bọn tôi đi siêu âm và tôi nói “anh sẽ vào phòng siêu âm cùng em nhé”

Tôi vẫn nhớ rất rõ và em Mins hiện ra trên màn hình thế nào. Trái tim của em ra sao, xương sống của em… Em như một sinh vật kỳ lạ mà vô cùng thân thương. Tuy nhiên BS nói em không bình thường. Độ mờ da gáy của em cao tới mức khó tin, 4,5mm. Những em bé bình thường chỉ có độ mờ da gáy dưới 2. Với chỉ số bất thường này, cơ hội phát triển bất bình thường của em là 21.1% với những bệnh như Down, Trisomy 18 hay dị tật ống thần kinh. Và có khả năng cao tôi sẽ phải bỏ em…

Tôi không biết mình đã mạnh mẽ đến nhường nào trong phòng siêu âm, tôi còn hỏi BS em giống bố hay giống mẹ và BS cười nói ” Em giống mẹ”

Chỉ mãi khi chiếc xe cub nổ rất to trên đường, mãi đến khi chúng tôi hòa vào dòng người tấp nập ngoài phố sau giờ tan tầm. Tôi mới cảm thấy một cú huých choáng váng vào đầu và òa lên khóc. Tại sao tôi lại không thể làm mẹ một cách bình thường?

*

Tôi đặt tên em là Linh Anh, lấy tên đệm là tên của mẹ. Tôi hoàn toàn tin em là một bé gái bé bỏng dịu dàng, là một em bé có nụ cười ngọt ngào và trái ngược hoàn toàn với mẹ… tôi vừa hoang mang vừa dũng cảm vừa chết lịm trong lòng, vừa hi vọng một điều kỳ diệu sẽ xảy ra với cả hai mẹ con, với gia đình mình.

Tôi đi siêu âm một vài nơi uy tín, các bác sỹ đều lắc đầu ái ngại. Suốt trong thời gian đó, tôi đã sống như thế nào? Tôi không nhớ, nhưng chắc chắn tôi sống với một niềm tin vững chắc em gái bé nhỏ Linh Anh của tôi sẽ ở lại, sẽ thông minh, sẽ xinh đẹp…Tôi có 80% trong tay, và tôi sẽ sống với 80% đó.

Tôi sếp lịch thử máu kiểm tra Double test, kết quả hoàn toàn bình thường. Nhưng các BS viện C chỉ lạnh lùng trả lời Double test xác xuất thấp, chẳng nói lên điều gì. Họ nói tôi phải chọc ối…

18 tuần, tôi đi siêu âm hội chuẩn để chọc ối, bỏ qua thử máu Triple test. BS SA hội chẩn viện C nhìn kết quả siêu âm lần 1 và nói với tôi “Bỏ nó đi còn gì nữa mà chọc với chả ối!”

Có lẽ mãi mãi về sau tôi không quên được gương mặt ấy. Gương mặt lạnh lùng vốn đã quá quen với vô vàn những trường hợp đáng tiếc xảy ra quanh họ hàng ngày. Họ chưa bao giờ dừng lại 1s nhìn vào mặt những phụ nữ mang thai trẻ có, già có… lần đầu mang thai có, hiếm muộn có. Họ không dừng lại nhìn sự tuyệt vọng xen lẫn hi vọng to lớn mà những thai phụ đang chờ từng cử động của họ mang tới an ủi họ. Họ không hiểu mỗi đứa trẻ là điều kỳ diệu lớn lao tới nhường nào…

BS siêu âm nói, khoảng sáng sau gáy em là >5mm! Vô phương cứu chữa, xác xuất mắc dị tật quá cao , ko cần chọc ối. Tôi hỏi BS: Nhưng cô đã đọc Double test của tôi đâu, kq bình thường mà! Và bà ấy nhìn tôi và bảo: Tùy cô thôi, đừng bảo tôi ko nói trước!

Tôi đi ra khỏi phòng siêu âm hội chẩn, nhìn em đã rất lớn trong tôi, nhìn em như con cá nhỏ bơi trong làn nước ấm áp của mẹ. Tôi vẫn tin không có gì có thể mang em đi khỏi tôi. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Không bao giờ tôi nghĩ mình sẽ bỏ em. Không ai có quyền vin vào 20% xác xuất để bắt 1 người mẹ bỏ con

Tôi vẫn đi làm đều đặn, tôi vẫn sống vui vẻ… Tôi đưa mẹ đi viện đều. Tôi vẫn ngồi bên mẹ khi mẹ truyền hóa chất vào người. Tôi chưa hề hết niềm tin. Tôi không bao giờ để cho bất cứ ai đánh gục niềm tin vào em của tôi. Và tôi đã sống từng ngày trong hạnh phúc như thế

*

Tôi đã viết note ” Tướng quân Sogun” vào ngày tôi đi chọc ối. Tôi vẫn còn đủ niềm vui để nhạo báng cuộc đời. Tôi và anh ngồi cười rúc rích ở cửa phòng chờ, nằm tay nhau, chê cười những anh đàn ông chiếm ghế của bà bầu… Những đôi vợ chồng khác không hiểu nổi ” Có gì vui ở cuộc đời này?”

Chiếc kim dài hơn 20cm được đưa qua thành bụng, chọc vào túi ối và rút ra một lượng nước ối nhất định để xét nghiệm các cặp sắc thể. Nếu em bị trục trặc ở cặp nhiễm săc thể 18 hay thiếu 1 cặp thì sau 3 tuần chờ kết quả… mọi thứ cũng đã quá muộn để thay đổi. Tôi đi xuống cầu thang, đi qua bao mảnh đời ở cái bệnh viện phụ sản kinh khủng này

Vào lúc đó, chúng tôi đã quyết dù thế nào cũng giữ em lại với mình.

*

Và tôi đã giữ em lại với mình

Đã cùng em trải qua những diệu kỳ, tôi sinh em vào giữa tháng 10. Khi BS bế em ra, trông em đỏ hỏn và khóc to khủng khiếp. BS bảo: Con trai, 3.4kg. Tên gì?

Tôi nói: Phạm Nam Anh

Em không phải con gái, nhưng có sao đâu… em đã đến và đã chọn ở lại với tôi. Em đã thay đổi cuộc đời của tôi mãi mãi. Biến tôi thành một người mẹ mạnh mẽ, một phụ nữ hoàn toàn tự tin trong cuộc đời. Em là người trao cho tôi những năm tháng nữ tính nhất của mình… trao cho tôi một sức mạnh để viết và chia sẻ cuộc sống với rất nhiều phụ nữ khác. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua rất nhiều biến cố trong cuộc sống cùng nhau.

*

Tôi vẫn nhớ cái ngày nhận kết quả xét nghiệm của em. Khi ấy em đã bắt đầu trở mình trong tôi, giống như em báo với tôi rằng ” mẹ ơi, con rất khỏe mạnh!”

*

Hơn 2 năm đã trôi qua, tôi chưa hề 1 lần nghi ngờ về sự phát triển bình thường của em

Tôi nhìn em lớn lên với sự tự tin của một người mẹ.

(Ngay lúc này em vẫn cố gắng trèo lên lòng tôi tranh máy tính với tôi và không ngớt lèo nhèo ” Mẹ xong rồi, mẹ xong chưa, mẹ ơi mẹ ơi bế Mins, nhìn con đi, Mins bền bỉ nhỉ?”

Em là một em bé bền bỉ, đồ ngốc của mẹ và mẹ yêu con cho dù con đang làm mẹ phát điên và phải gõ bằng 1 tay.)

*
Trẻ em là những điều kỳ diệu xảy ra có lý do của nó
Hãy nhìn vào chúng và sống sao cho xứng đáng có điều kỳ diệu ấy mãi trong đời
*** Có một vài điều tôi muốn chia sẻ thông qua chuyện của mình:
- Dù là khoa học cũng có xác xuất đúng sai. Khi mang thai các bà mẹ cần chuẩn bị khá kỹ lưỡng các kiến thức về thai kỳ và các mốc tầm soát quan trọng.
- Siêu âm 12 tuần với tầm soát Độ mờ da gáy là rất tốt để làm cơ sở cho các mẹ thử máu Double và Triple test nếu có nghi ngờ vấn đề bất thường
- Không nên vội vã quyết định bỏ con hay nghe theo BS khi chưa có kết quả chính xác hay đi làm đủ các xét nghiệm và tư vấn từ nhiều BS khác nhau.
*** Tôi vẫn chưa hiểu tại sao các viện trả kết quả chọc ối quá chậm như thế, ở CÂ kết quả chọc ối có sau 1 tuần, như thế trong trường hợp xấu nhất, thai phụ có thể đình chỉ thai kỳ trước khi thai quá to
*** Dù thế nào bản năng làm mẹ vẫn là quan trọng nhất, hãy thật mạnh mẽ và vững vàng để cả 2 mẹ con có đủ năng lượng và niềm vui trải qua mọi khó khăn.
Cuối cùng chúc tất cả các bạn may mắn như tôi đã may mắn với hành trình cùng Mins!
:-) Làm mẹ là điều tuyệt vời nhất
About these ads

About LinhEvil

Nothing special about me, just a "crazy ordinary" girl who has an itchy foot to set them tight in 1 place

9 Comments

  1. SUN

    Cảm động quá chị àh . Làm mẹ thật tuyệt vời, cả chị và Mins đều dũng cảm

  2. Bạn Vìu thật dũng cảm ! và bạn xứng đáng được nhận phần thưởng lớn lao !

  3. Thanh Tâm

    Chúc cho mẹ con em được khoẻ mạnh, gia đình hạnh phúc.

  4. Khi chị nhận được kết quả triple test của chị (qua điện thoại) chị đã khóc không kìm nén được. Mất mấy đêm mộng mị hai đứa chị quyết định không chọc ối vì dù con như thế nào bọn chị cũng để sinh.
    Nghĩ lại thời gian đó thật khủng khiếp
    Khoa học hiện đại làm con người trở nên nhẫn tâm, báo một cái tin động trời ráo hoảnh. Chị ước chị đã không bao giờ làm cái test chết tiệt đấy
    Hai năm qua lúc nào cũng ấp ủ viết 1 bài nhưng nghĩ đến nỗi tức giận lại trào dâng nên chưa bao giờ gõ ra được
    Cảm ơn em và chúc gia đình em luôn luôn hạnh phúc

  5. Bài viết tuyệt vời, Linh ạ!

  6. Trang

    Em share bài này của chị trên fb được không ạ?

  7. Ánh Nguyệt

    Chị ơi, em cũng xin share chị nhé! Chị đồng ý chị nhé! :x :x! Em cũng đang mang bầu cô công chúa đầu tiên trong cuộc đời mình và cũng có một niềm tin vững vàng rằng con em sẽ khỏe, sẽ bình an!

  8. Vi An

    Đọc bài của bạn xong mình thật cảm động.
    Mình cũng đang trong tùnh trạng phập phòng như thế. Em bé của mình cũng được 12 tuần. Và độ mờ da gáy lần đầu mình đo cũng 3,5 mm. Lần thứ 2 ở nơi khác là 2,3mm. Lần 3 lại là 2,6mm. Bác sĩ có người bảo mình độ mờ da gáy cao. Chỗ bảo bình thường.
    Mình đã làm Double test và kq là em bé mình có nguy co bị down cao. Thật sự mình thấy đất trời như sụp đỗ…Và suy nghĩ lại mình thấy nếu mình bi quan và ko có lòng tin thì em bé mình sao khoẻ được và…
    Bạn có thể cho mình hỏi lúc trước bạn ko làm double test hay triple test luôn hay sao? Bạn chọc ối kết quả ntn? Bạn có thể nói thêm cho mình biết để mình có lòng tin hơn ko? Mình phải đợi đến 4 tuần nữ để chọc ối. Mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
    Và mong lắm những chia sẽ của các bà mẹ có tình trạng giống giống như mình tâm sự nhé.
    Mong chờ hồi âm của bạn và các bà mẹ!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 775 other followers

%d bloggers like this: